CHUYỆN CHỮ TÍN CỦA NGƯỜI ĂN MÀY - Trần Hảo (st)

CHO NGƯỜI ĂN MÀY MƯỢN THẺ NGÂN HÀNG

Harris là một quản lý cấp cao của một công ty quảng cáo lớn ở thành phố New York, Mỹ. Vào một buổi trưa của tháng 8/2010, cô và bạn dùng bữa trưa bên trong một nhà hàng. Trong lúc ăn uống, vì người bạn muốn hút thuốc nên cả hai đã tạm đi ra ngoài, đứng bên lề đường.

Lúc đó, một người vô gia cư đi đến. Anh ta tự giới thiệu mình với cô, rằng mình tên là Valentin, 32 tuổi, đã thất nghiệp 3 năm, phải ăn xin sống qua ngày.

"Tôi muốn nói là, không biết cô có đồng ý giúp đỡ tôi không? Ví dụ như cho tôi một ít tiền lẻ để tôi mua một chút đồ cần thiết." – Valentin trình bày và dùng ánh mắt kỳ vọng nhìn đối phương.

Động lòng trắc ẩn, Harris cười nói: "Không vấn đề gì, tôi rất sẵn lòng giúp anh."

Nói đoạn, cô thò tay vào túi định lấy tiền nhưng thật khó xử, trên người cô lúc đó không có tiền mặt mà chỉ có một chiếc thẻ ngân hàng không có mật mã. Điều này khiến cô có chút e ngại nhưng không biết nên làm thế nào.

Nhìn bộ dạng khó xử của Harris, Valentin khẽ khàng lên tiếng: "Nếu cô tin tôi, cô có thể cho tôi mượn chiếc thẻ, dùng xong tôi sẽ trả lại cho cô." Harris đồng ý và giao thẻ cho người vô gia cư không quen biết.


Cầm thẻ, Valentin không đi ngay mà còn hỏi thêm: "Ngoài những đồ thiết yếu, tôi có thể mua thêm một bao thuốc không?" 

"Hoàn toàn có thể, nếu cần mua gì anh cứ mua", Harris tốt bụng đáp lại.


Sau khi anh chàng vô gia cư rời đi, Harris và bạn tiếp tục quay trở lại bàn ăn. Nhưng 10 phút sau, cô bắt đầu cảm thấy hối hận, mặt rầu rĩ lo lắng nói với bạn: 

"Chiếc thẻ đó không những không có mật mã mà bên trong còn có 100.000 USD. Nhỡ người vô gia cư kia mang chiếc thẻ bỏ chạy thì mình sẽ phải hứng đủ đen đủi."

Người bạn nghe vậy cũng buông lời trách: "Tại sao cậu có thể tùy tiện tin vào người lạ như vậy chứ? Cậu đấy, quá lương thiện rồi!"


Câu nói của bạn lại càng khiến Harris thêm lo. Cô không còn tâm trạng nào để ăn uống nữa. Sau khi bạn thanh toán tiền ăn, hai người lặng lẽ rời khỏi nhà hàng.

Thế nhưng vừa ra đến cửa, họ phát hiện Valentin đang đợi sẵn ở bên ngoài, dùng hai tay cầm chiếc thẻ ngân hàng trả lại cho chủ nhân của nó, cung kính giao tờ hóa đơn cho Harris: "Tôi mua một ít xà phòng, dầu gội, hai chai nước và một bao thuốc, tất cả hết 25 USD, cô kiểm tra lại giúp."

Sự thành thật, biết giữ lời của anh chàng vô gia cư đã khiến Harris và bạn cảm thấy ngạc nhiên và mừng rỡ. Cô không kìm nén được cảm xúc, luôn miệng cảm ơn đối phương.

Valentin cảm thấy nghi hoặc, khó hiểu. Cô ấy giúp mình, người nên cảm ơn là mình mới phải, tại sao cô ấy lại cảm ơn mình?

Sau trải nghiệm ấn tượng đó, Harris và bạn đi thẳng đến tòa soạn của báo New York Post, đem câu chuyện này kể lại cho phóng viên.

Tòa soạn báo cũng cảm động trước hành động của Valentin. Bài báo về người đàn ông vô gia cư và hành động "khó tin" vừa được đăng tải đã thu hút sự quan tâm lớn của độc giả.

Đường dây nóng của tòa soạn liên tục nhận được điện thoại gọi đến, ngỏ ý muốn giúp đỡ Valentin. Thậm chí, một doanh nhân ở Texas sau khi biết chuyện đã chuyển khoản cho anh 6000 USD để thưởng cho sự thành thật.

Điều khiến cho Valentin vui mừng hơn nữa là vài ngày sau đó, anh tiếp tục nhận được điện thoại của một hãng hàng không ở Wisconsin kèm theo lời mời làm tiếp viên hàng không của hãng.

Chuyện vui đến dồn dập khiến anh chàng vô gia cư vui mừng không xiết. Anh cảm động chia sẻ rằng: 

"Từ nhỏ mẹ tôi đã dạy tôi, làm người nhất định phải thành thật, phải giữ chữ tín. Cho dù trên người không có một cắc, phải lang bạt đầu đường xó chợ đi nữa thì cũng không được đánh mất sự thành tín của bản thân. Tôi luôn tâm niệm rằng, người thật thà sẽ luôn nhận được những điều tốt đẹp."