MÓN QUÀ BẤT NGỜ - Nguyễn Hữu Trí

MÓN QUÀ BẤT NGỜ

      Búng, tháng 10/1973. Buổi trưa, Trọng (khối 9, đàn em Nông gia tương lai của Dương Trí Dũng, 12CN2) chạy vội tới gặp tôi báo tin  anh Dũng tìm anh từ sáng đến giờ có chuyện chi gấp lắm đó. Tôi đến cư xá thì thấy Dũng từ nhà trọ dắt xe ra, vẻ mặt khẩn trương:

   -  "Trí, vào lấy gậy theo tao".Tôi chẳng hiểu chuyện gì nhưng vẫn cứ làm theo. Xe chạy ngoằn ngoèo vào khu vườn sắn sau Hội trường, cách điểm thực hành nông trại chừng 2 cây số. Nơi đến là căn nhà cũ, mái ngói đỏ, có hàng bông giấy rực một màu hồng quanh sân. Cửa khóa ngoài, chúng tôi đi một vòng quanh nhà. Có tiếng thằng bé nhà cạnh bên:

 " Nhà đi vắng hết rồi. Có gì chiều đến đi.” Trên đường về, Dũng bảo phải nói chuyện phải quấy với bọn này mới được, đâu phải ỷ lớn bắt nạt tụi nhỏ được đâu. Tôi cười thầm trong bụng, đi nói chuyện mà mang gậy gộc theo như vầy mà coi được sao? Không khéo lại bị hiểu lầm…

      Chiều về, cơm nước xong Dũng vác đàn ra ngoài hiên thả hồn theo lời nhạc của bài Tình Khúc Chiều Mưa...” Tình chết không đợi chờ, tình xa ai nào ngờ... Tình đã phai nhạt màu còn đâu … Chiều mưa ngày nào, sánh bước bên nhau...tin yêu rạt rào, mộng ước mai sau...” Chợt Dũng ngưng đàn, ra dấu chỉ về phía ngõ. Trọng, Châu (khối 9) và Hưng (12CT) ngơ ngác nhìn theo. Một đám 5,6 người vận đồ đen trang bị súng ống - tôi đoán là nhân dân tự vệ (NDTV) địa phương - xộc tới. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì Dũng xô tôi vào nhà nói nhanh: "Bảo vệ chị Tịnh”. Tôi chỉ kịp nghe tiếng xô xát bên ngoài và cánh cửa thì bị đóng chặt. Một lúc sau bên ngoài yên ắng trở lại. Dũng bước vào xoa nắn hai bên vai, tay trái có vài vết xước. Chị Thu Tịnh ( lớp chuyên viên cao đẳng K1/NLSBD) xuýt xoa lấy dầu bóp vai cho Dũng vừa trách sao các em giao du làm gì với đám du côn đó để phải thương tích thế này. Dũng im lặng như đang theo đuổi chuyện gì. Suốt đêm ấy tôi không sao ngủ được với bao điều thắc mắc: "Sao không cho tôi giúp một tay?; Chẳng việc gì phải lo chuyện chúng xông vào hiếp đáp một cô gái như chị Tịnh. Chúng đến cốt dằn mặt chúng tôi hay báo thù cho ai đó chứ chẳng thể là phường trộm cướp gì đâu;  Chúng lại càng không có cái gan nổ súng vào chúng tôi, đám học viên trong tay không một tấc sắt…” Trời sáng dần. Dũng ra ngoài từ rất sớm. Hôm nay lớp MS nghỉ, lớp CN có giờ thực hành nông trại nên mãi tới cuối giờ chiều chúng tôi mới gặp lại nhau. Tôi chở Dũng đi chợ Búng ăn vội rồi thẳng xuống Lái Thiêu uống cafe báo hại chị Tịnh đợi cơm hai đứa suốt buổi chiều. Dường như biết trước điều tôi sắp hỏi, Dũng nói luôn:

"Chị Tịnh rất quan trọng đối với tao. Không thể để tổn thương đến chị ấy dù vật chất hay tinh thần. Mày hiểu không?”

       Nhìn vào đôi mắt ấy, giọng nói ấy, tôi tin là hắn đã nói thật nên chẳng hỏi gì thêm dù trong lòng vẫn còn chút gì đó chưa tường tỏ. Hôm sau là ngày chủ nhật, Dũng chở tôi đến Phân chi khu An Sơn gần sân banh, cách ngả ba Phú Văn chừng hơn cây số. Trước kia chỉ có Tiểu khu ở cấp tỉnh, chi khu ở cấp quận mới có quân đội đồn trú nhưng sau mùa hè 1972, lính đã được điều về về tận cấp xã thành lập Phân chi khu nhằm tăng cường an ninh địa phương. Dũng rủ được Quang "trọc”, một bạn học bị động viên trong  mùa hè đỏ lửa 1972, ra bên ngoài uống cafe. Tôi nhận ra ngay anh lính trẻ này. Thuở còn đi học hắn hay tham gia văn nghệ của trường. Bài hắn thích cũng hơi sến một chút, hình như là Ru Con Tình Cũ thì phải.. .”Ba năm qua em trở thành thiếu phụ, ngồi ru con như ru tình sầu…Xin một đời thôi kiếp thương nhau, xin một đời ngủ yên dỉ vãng…”. Chuyện trò chừng 30 phút chúng tôi chia tay. Ít ngày sau, Quang trọc đi phép cùng vài chiến hữu, làm một cuộc tảo thanh long trời lỡ đất với đám côn đồ và NDTV giúp Dũng. Và chúng tôi 3 đứa hội ngộ lần 2 ở ngã ba Cây liễu, Lái Thiêu (thị trấn Thuận An bây giờ). Theo Quang, tuy bị một đòn chí tử nhưng chưa chắc chúng từ bỏ ý định trả thù  nên phải thế này, thế này…Lúc chia tay, Quang nói nhỏ gì đó vào tai Dũng và nhét vội món quà vào túi quần bạn mình.                       

       Trở về cư xá, có gì đó khiến tôi có cảm giác không an tâm và muốn Dũng nên giảng hòa với đám ấy vì không thể vừa học vừa dáo dác láo liên phòng tránh tai họa được và kiểu sao đua lại với sành, phải không? Cuối cùng Dũng đồng ý. Thông qua mấy đứa bạn trong lớp đang trọ ở nhà của anh Tùng, xã trưởng An Sơn, quê An Thạnh, địa bàn chúng tôi có mâu thuẩn với NDTV địa phương. Tôi làm một cuộc ra mắt và anh ấy đồng ý đứng ra giải quyết vụ việc này. Thế là khu cư xá trở lại thanh bình từ đấy. Dũng hỏi ý tôi về món quà của Quang trọc. Tôi đáp gọn: "Hủy đi".

     Thời gian trôi nhanh, chúng tôi bị cuốn vào sách vở, các kỳ thi, rồi nổ ra cuộc bãi khóa toàn trường, toàn quốc....khiến tôi quên nhanh buổi cafe cuối cùng với Dũng, với Quang hồi nửa năm trước. Cho đến một hôm tôi tìm đến nhà Dũng ở đường Khải Định, dưới chân cầu chữ Y. Nghe tiếng tôi gọi, chị Lộc của Dũng mở hé cửa kéo, ra dấu chỉ về phía bên kia đường kèm theo lời dặn nhỏ vừa đủ nghe: "Em sang bên đó đợi chị. Có chuyện cần nói với em”. Tôi ngạc nhiên không hiểu vì sao chị lại úp mở như thế. Có chuyện gì chăng? Cuối cùng thì chị Lộc cũng tới và cho tôi lời giải thích kinh hoàng: "Em biết không, tối hôm qua Ba của chị phát hiện trong tủ của Dũng có một quả lựu đạn gai ( loại M26 ). Ông truy hỏi thì Dũng khai Trí nhờ Dũng cất dùm...”. Tôi không tin vào tai của mình. Đất như sụp dưới chân. Dường như tôi không còn nghe những gì chị Lộc nói sau đó nhưng chắc một điều tôi không còn dám vác mặt đến nhà bạn lần nào nữa suốt một thời gian dài. Nghĩ oan uổng gì đâu! Bạn đã cho mình một món quà bất ngờ không mong đợi... Thoạt đầu cũng hơi sốc một chút nhưng rồi nghĩ lại nếu là tôi thì cũng phải chọn giải pháp bất đắc dĩ này thôi. Ngộ biến thì tùng quyền mà, đúng không?                                                     Phải mất một thời gian chúng tôi mới làm lành lại với nhau. Rồi một ngày bạn đã ra đi, đi thật xa để không phải nhìn thấy ánh mắt thoáng chút giận hờn của bạn và đánh mất luôn cơ hội minh oan cho bạn của mình. Đáng tiếc quá, phải không bạn thân của tôi ơi ? Thương nhớ bạn nhiều lắm…

                  Viết xong, chiều ngày 22/05/2019

                                       NGUYỄN HỮU TRÍ